về cách tôi viết trong những bài thơ có vẻ không phải thơ (như bài này).

về cách tôi viết trong những bài thơ có vẻ không phải thơ (như bài này).

Bởi thơ vốn là một thành quả
khởi đi từ vết tích linh cảm:
chúng chuyển hoá phần suy tư
thành những loài nay chỉ còn
trong thước phim phục dựng,
và—đúng nghĩa đen—ở một mức tưởng tượng
quá tầm tưởng tượng:
to lớn, thiện chiến,
như những con megalodon.

Vậy thì chẳng có cái gọi là
lỗi lầm hời hợt từ cách đọc hời hợt.
Cũng không thiếu gian nan
từ tuổi thơ của chính họ:
thơ là phép thử trực tiếp nhất
để biết người viết có cẩn thận không,
các suy nghĩ có liên kết,
như thành quả của việc
tự chữa những cơn trầm cảm dài ngày
—khi họ ý thức bệnh mình và nỗ lực vươn lên.

Những suy tư ấy liên kết rất sâu,
vì nhà thơ không chỉ phục dựng linh cảm
mà còn trao cho chúng
một giọng nói, một lập luận.

Ta khó nói về cơ sở tuyệt đối.
Hãy nói về phong cách:
có người tin thơ không phải chỗ
để lạm bàn quan điểm,
thơ là sức vóc của sự linh hiển.

Bởi thế, có thể hiểu
những dòng họ viết dẫu muộn màng với thời đại
vẫn giữ nguyên vẻ bí ẩn.
Mà nhóm còn lại—luôn ca ngợi cái bí ẩn ấy
—rốt cuộc thơ với họ là gì,
nếu không phải là cách
tóm tắt linh cảm,
trao cho linh cảm ấy một nền,
và mở đường tìm tới tri thức khác.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận