
VIII – Abeja blanca
VIII
Abeja blanca
Abeja blanca zumbas—ebria de miel—en mi alma
y te tuerces en lentas espirales de humo.
Soy el desesperado, la palabra sin ecos,
el que lo perdió todo, y el que todo lo tuvo.
Última amarra, cruje en ti mi ansiedad última.
En mi tierra desierta eres la última rosa.
Ah silenciosa!
Cierra tus ojos profundos. Allí aletea la noche.
Ah desnuda tu cuerpo de estatua temerosa.
Tienes ojos profundos donde la noche alea.
Frescos brazos de flor y regazo de rosa.
Se parecen tus senos a los caracoles blancos.
Ha venido a dormirse en tu vientre una mariposa de sombra.
Ah silenciosa!
He aquí la soledad de donde estás ausente.
Llueve. El viento del mar caza errantes gaviotas.
El agua anda descalza por las calles mojadas.
De aquel árbol se quejan, como enfermos, las hojas.
Abeja blanca, ausente, aún zumbas en mi alma.
Revives en el tiempo, delgada y silenciosa.
Ah silenciosa!
Pablo Neruda
—————–
Bài thơ tình thứ tám (trích tập Hai mươi bài thơ tình và một bản ca tuyệt vọng).
Con ong trắng
Con ong trắng vo ve – say mê mật – từ trong hồn ta
còn xoay chầm chậm trong làn khói vắng.
Ta là kẻ vô vọng, không một tiếng vọng,
trở thành người đánh mất, từ một kẻ từng có tất.
Em là sợi dây duy nhất, trong em buồn đau ta vỡ từng tiếng nứt.
Nơi lòng ta cằn cỗi em là nhành hoa tươi hi vọng.
Hỡi em lặng yên!
Đóng thật chặt làn mi. Đêm đang vỗ cánh đi.
A cơ thể em trần trụi cũng lấp đầy nỗi sợ.
Đôi mắt em sâu trong đêm bay đi.
Như từng cánh trên nhành hoa và bụng mật.
Đôi ngực em giống đôi ốc trắng.
Con bướm đêm thong thả ngủ trọ trên bụng em.
Hỡi em lặng yên!
Đây nỗi cô đơn phủ đầy từ lúc em xa.
Trời đang trút nước. Gió biển đuổi theo từng cánh hải âu lạc.
Biển bước chân trần không lộ trên cát ướt.
Từng chiếc lá, rên rỉ với bầy cây, như những người bệnh.
Con ong trắng, dẫu bay xa rồi, hồn ta còn vo ve.
Như em luôn tái sinh vào sự sống, mảnh mai và lặng lẽ.
Hỡi em lặng yên!
Bản dịch của Người ngồi chơi xếp chữ